Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-Tinh-Yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyen-Tinh-Yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Truyện Tình : Mất Trinh

 Truyện người lớn, truyện mất trinh, câu chuyện tình về trinh tiết, mất trinh.

- Chúng mình quan hệ đi em. Anh hứa, nhẹ thôi.

– Lời nói dê bệ đầy ngọt ngào của tôi.

- Em…

- Em sợ à? không đau đâu mà em. Nhé

Em vẫn lặng thinh, không nói gì.

Cơ thể em cũng hoàn toàn lặng thinh khi tôi cởi đến chiếc đồ cuối cùng trên cơ thể em em. Trong đầu tôi giờ phút đó chỉ là sự vui sướng, ham muốn sắp được thỏa mãn 1 cơ thể trắng nõn và trinh tiết đúng như tôi từng hi vọng.

- Anh làm thật à? – Em hỏi có vẻ ngượng ngùng.


- Ừ em. Nhẹ thôi mà cưng. Anh sẽ làm cho cưng thích.

-…


Tôi không hiểu sự im lặng của em. Trước, tôi từng phá trinh 1 cô gái. Khi tôi đòi quan hệ, cô ấy mồ hôi đầm đìa, liên mồm nói rằng sợ đau. Nhưng em..! Nhưng giây phút ấy tôi yêu e, mọi thứ thuộc về e, kể cả sự bí hiểm..đáng lẽ ra không nên có.


Tôi bắt đầu. Sâu hơn 1 tí nữa. 1 lúc.


Ôi, người con gái tôi yêu đâu còn trinh. Ôi, tôi đã nghĩ em sợ đau. Ôi, tôi là 1 thằng ngu. Tôi nhìn em trong sự thù hận và đôi mắt muốn giết em.

- Anh … - Đôi mắt em mều máo nhìn tôi, 2 bàn tay búp măng của em nắm chặt lấy chăn.

- Mẹ kiếp! Con đĩ ! – Không kìm được tức giận tôi chửi em.

Em nhắm mắt lại, nhíu mày nhăn nhó.

Tôi vẫn làm. Tôi làm mạnh hơn. Dường như tôi đang dồn hết bao cáu giận về việc em mất trinh lên cơ thể em. Tôi căm phẫn vì để mất trinh tiết người mình yêu cho thằng khác. Tôi là 1 thằng đàn ông ích kỉ !

*******

Tôi và Phương quen nhau vẻn vẹn 1 tháng. Tối hôm đấy tôi dẫn em về nhà, không kìm được lòng tôi đã bế em lên giường.

Sau đêm đó, nhiều lần tôi đã tự an ủi mình bằng việc thay đổi suy nghĩ về 2 từ “ trinh – tiết “. Tôi tự nghĩ, bây giờ trinh tiết của 1 con đàn bà không quan trọng bằng trinh phẩm của nó.

Nó yêu ai thật lòng thì có thể quan hệ, có thể trao gửi cái nó gọi là trinh tiết đó cho người ta, tôi không nên đau đầu quá nhiều vì những con đàn bà tầm thường đó, tôi không nên tỏ ra khinh bỉ cái loại người đáng bị khinh bỉ như thế, tôi không nên gọi con đàn bà đó là .. con đĩ!

Sau đêm đó, thái độ của em đối với tôi cũng khác. Em lặng đi, đôi mắt biết cười và đôi môi không bao giờ ngừng nghỉ đã không còn. Tôi đoán em tự ái về lời nói của tôi. Tôi ôm em vỗ về, xoa đầu em đầy an ủi. Nhưng tận trong đáy lòng tôi, tôi cũng có suy nghĩ khác về em. Đĩ thì không hẳn, nhưng không phải là 1 người con gái trinh tiết như tôi từng tìm kiếm.

Liệu tôi đã nên dừng lại hay tiếp tục tìm kiếm ? Câu hỏi đó luôn dày vò tôi từ trong giấc ngủ.

Tôi yêu em. Phải, tôi đã từng rất yêu em. Tôi yêu đôi mắt trong long lanh của em. Ánh lên nhìn tôi như thèm khát, như ao ước, như muốn với lấy 1 ngôi sao. Tôi yêu làn tóc mềm mượt của em, nó làm tôi hạnh phúc mỗi khi vuốt nhẹ lên làn tóc ấy. Tôi yêu đôi tay búp măng của em luôn vuốt má tôi. Tôi yêu mọi thứ thuộc về con người của em.

Nhưng liệu có phải, tình yêu đó chưa đủ lớn để vượt qua ngưỡng của của 2 từ “trinh – tiết“ ??? Liệu có phải tôi yêu cái ***** mờ ảo đó hơn 1 người con gái ???

Hai tháng sau đó, tôi và em vẫn yêu nhau…

Tưởng chừng giữa chúng tôi đã xóa tan mọi khoảng cách. Hai tháng hạnh phúc nhất đời tôi.

Đã bao giờ bạn từng yêu 1 cô gái có đôi mắt to, long lanh, đen láy nhưng lại trong xanh – 1 màu xanh của trời, của gió, của hồn nhiên chưa? Đã bao giờ trong giấc mơ bạn từng yêu 1 cô gái có làn da ngăm đen, đôi má bầu bĩnh và đôi môi chu lên thật đáng yêu chưa?

Chưa đâu. Vì cô ấy chỉ có 1 thôi. Và cô ấy là của tôi rồi.

2 tháng chúng tôi vui đùa bên nhau. Một cảm giác bình yên như thế!

Và cứ đều đều, 1 tuần 2 lần, 2 tháng 16 lần, tối thứ 7 và chủ nhật, chúng tôi là của nhau, cả đêm.
Hạnh phúc nối hạnh phúc. Tình yêu của tôi thật tuyệt.

Được gần 4 tháng, tối thứ 7, cô ấy cầm 1 tờ giấy xét nghiệm đưa cho tôi xem.

“Kết quả: viêm âm đạo. Nguyên nhân: quan hệ mạnh, thô bạo, viêm nhiễm, không có những biện pháp phòng tránh hợp lý.”

- Bác sĩ cũng bảo thêm là phải ngừng quan hệ ít nhất là nửa năm. Em sợ quá..Huhu. – Em nói trong nước mắt,

Tôi ôm em. Hôn lên trán em.

Em sống trong sợ hãi và thuốc được 3 tuần thì tôi bắt đầu có 1 cảm giác. Cũng không lạ, đơn giản vì là giống đực, đang được phục vụ *** nhiều như thế bỗng dưng bắt tôi dừng lại. Tôi chán! Phải, đúng là cảm giác chán của 1 thằng đàn ông đầy dục vọng! Tôi thấy chán em!

Nhìn thấy cơ thể em, tôi thèm muốn nhưng lại nghĩ đến chuyện không được quan hệ, tôi lại nản.

Tôi tránh mặt em. Tránh gần gũi với em. Tôi cất chiếc nhẫn kim cương chưa 1 lần được ngỏ lời vào trong ngăn kéo. Đóng sập cửa, tôi như đang muốn đóng lại cái khoảng trống trong tiềm thức của tôi.

Tôi lên bar.

Thằng bạn thân chút rượu cho tôi. Tôi say mềm trong chai Remi’ 40 độ.

Đêm hôm đấy, thằng bạn dẫn tôi vào 1 nhà nghỉ, tôi vẫn nhớ số phòng 101 có 1 cô thiếu nữ mặc quẩn bò, áo phông trắng đang ngồi sẵn trong đấy. Để làm gì? Để đợi tôi?

Rồi thằng bạn tôi đóng cửa, để lại tôi và cô bé đó.

Tôi và em ********.

Sáng hôm sau tỉnh, tôi thấy mình đang nằm giữa 1 đống chăn gối và 1 vũng máu đã khô, bên cạnh là 1 cô gái không mặc gì. Tôi gọi em dậy. Em nói, đêm qua tôi đã phá trinh em. Tôi bắt đầu nhớ lại mấy tiếng trước. Cái cảm giác thích thú và thèm khát sống lại trong tôi. Tôi đã *** với 1 cô gái còn trinh. Tôi thấy sung sướng.

- Em tên là gì? – Tôi hỏi nhỏ.

- Em tên Trang.

- Phương, à nhầm, Trang, em bao nhiêu tuổi rồi?

- Em 20, anh 22 rồi phải không. Sao anh lại gọi nhầm em là Phương?

- Ừ. Anh 22. Không có gì đâu em. Anh nhầm với tên người yêu anh.

- Người yêu anh ??? – Trang ngạc nhiên nhìn tôi.

- Ừ, à mà không, người yêu cũ – Tôi gãi đầu trả lời em.

Tôi cũng không biết lúc đó mình đang nghĩ gì nữa. Có thể là 1 chút tham lam tăng cao, hay là lòng ích kỉ quá đỗi tầm thường của những thằng đàn ông như tôi. Có lẽ là cả 2.

Tôi hẹn Trang đi ăn tối và hẹn em nhớ ăn mặc đẹp. Về đến nhà, tôi mở ngăn kéo lấy chiếc nhẫn kim cương đã từng có nhiều dự định của mình nhét vào túi áo vét và lên xem. Tôi đến nhà Phương.

- Em ốm à? Nhìn em gầy đi. – Tôi bàng hoàng khi nhìn thấy Phương trong khuôn mặt khá tiều tụy.

- Em đỡ rồi. Em không sao. Anh vào nhà đi.

Tôi ôm nhẹ lấy em. Niềm hạnh phúc trước kia của tôi đâu rồi?

- Mình xa nhau nhé! – Tôi nói khẽ với em.

Tôi buông em ra. Đi thẳng. Tôi không dám quay đầu lại nhìn. Vì tôi biết, người yêu của tôi, con đĩ của tôi, là 1 người rất yếu đuối. Tôi biết em sẽ không níu kéo tôi đâu. Vì tự trọng của em cao lắm. Và tôi cũng biết, em sẽ khóc nhiều lắm, khóc đến gầy cả người đi mất. Tôi thấy mình là 1 thằng khốn nạn. Tôi thấy thương em. Nhưng lòng thương và tình yêu đó không vượt qua được sự ích kỉ trong bản chất con người tôi.

Tối. Sau khi ăn tối với Trang. Tôi cầu hôn em bằng chiếc nhẫn đáng lẽ là của Phương.

Em vui vẻ đồng ý. Nhưng em bảo em cần 2 năm để hoàn thành chương trình hoc của mình. Tôi chấp thuận.

Nhưng thực sự, đến cái giờ phút tôi cầu hôn Trang, người mà con tim tôi hướng đến vẫn chỉ là Phương. Tôi mong đợi gì ở Trang thế? 1 cô gái hoàn hảo hơn Phương? 1 cô gái tôi đặt nhiều tình cảm hơn Phương? hay chỉ vì Trang là 1 cô gái..còn trinh?!?

Đêm…

Tôi không ngủ được. Hút gần hết 1 bao thuốc rồi còn đâu. Tôi nhớ. Nhớ ai?

Nhớ Phương – 1 cô gái long lanh sức sống, 1 cô gái có đôi mắt biết cười, 1 cô gái có khuôn mặt phúc hậu, luôn rạng rỡ khi nhìn thấy tôi. Không biết bây giờ em thế nào. Tôi không đủ can đảm nhắn tin cho em, tôi biết mình tồi như thế nào. Tôi chỉ biết chắc chắn 1 điều, tôi đã gây ra cho em căn bệnh quái quỉ, và tôi đã bỏ rơi em trên con đường của hạnh phúc. Thêm 1 điều nữa là em đang khóc.

Nhớ Trang – 1 cô gái trinh tiết, trong trắng, 1 cô gái tôi chưa biết gì nhiều ngoài 1 ***.

Tại sao thế? Tại sao tôi lại quan tâm đến cái ***mỏng manh đó nhiều đến thế, nó đâu quan trọng bằng tình yêu và nhân phẩm của 1 người con gái. Tại sao thế?

Tại sao tôi khốn nạn đến thế?

Trong quãng thời gian chờ đợi em, tôi phát hiện ra em cũng thật sự đáng yêu. Đôi mắt của em không long lanh như của Phương như em có đôi mắt của phẳng lặng.

Em không nói nhiều như Phương, không vui tính như Phương nhưng em có chiều sâu hơn. Tôi nghĩ thế, hoặc có thể có những suy nghĩ của riêng Phương mà tôi chưa đoán đươc.

Lúc nào ở bên cạnh Trang, tôi cũng nghĩ đến Phương, so sánh giữa 2 người, tôi tìm kiếm 1 điểm Trang hơn Phương, đang tìm, và có lẽ là chưa có.

Hôm đó là 1 chiều mưa….

Tôi và Trang đi chung trong chiếc ô sẫm màu trên con đường gần nhà để ra siêu thị. Ngẩng mặt lên, tôi bỗng nhìn thấy 1 cô gái, lòem xòem trong chiếc váy bầu, đi cạnh và khoác tay 1 ông mặc đồ vét đen đội mũ chem mặt.

Là em, là Phương. Em nhìn tôi, nhìn Trang, đầy kinh ngạc, em nhoẻn miệng cười, 1 nụ cười không phải của em. Rồi em đi thẳng. Tôi sững người. 8 tháng không gặp em rồi còn gì.

Em khác quá. Đôi mắt của em thâm quầng và không còn là đôi mắt của ngày xưa nữa. Và em đang có bầu. Với ông già đi bên cạnh sao? Em yêu ông ta ư? Vì cái gì thế? Vì tiền à? Yêu thằng già như thế thì chỉ vì tiền thôi chứ còn sao nữa. Tôi cười nửa miệng thay cho sự khinh bỉ đến 1 người con gái tôi từng yêu. Trang hỏi tôi:

- Anh nhìn ai thế anh?

- Một con đĩ hám tiền em ạ.

Sau hôm đó, tôi cũng nghĩ đến Phương đôi ba lần. Rằng là tôi không ngờ Phương là người như thế, rằng là may sao ngày xưa tôi bỏ Phương. Đáng khinh quá.

Thấm thoát đó mà đã hơn 1 năm....

Gia đình tôi và gia đình Trang đã bàn ngày cưới, chờ Trang tốt nghiệp là cưới luôn. Tôi đã quen dần với việc có Trang. Chúng tôi hay đi dạo, đi xem phim, đi ăn uống. Và chuyện chúng tôi ***là thường xuyên *** với Trang, tôi thấy sung sướng vì tôi là người nắm giữ *** của em.

Chúng tôi, nói chung cũng hạnh phúc. Hi vọng cưới xong sẽ hạnh phúc hơn.

Nhưng phải nói thật là tình cảm tôi dành cho Trang thì cũng có, nhưng không nhiều. Có lẽ là vì tình yêu của chúng tôi bắt đầu không phải vì tình cảm của 2 bên mà là vì em còn trinh tiết. Tôi đã từng nghĩ lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, nên tôi vẫn đang hi vọng vào 1 cuộc hôn nhân nhanh chóng.

Tôi nghĩ vậy!

*****************

Ngày cưới….

Trước khi đến giờ cưới, tôi đi ra ngoài lang thang 1 mình. Buồn cười quá, cái ngày tôi mong chờ đã đến rồi cơ mà. Tại sao tôi lại thấy ngột ngạt và bức bối đến thế? Phải chăng vì tôi không thực sự hạnh phúc hay vì tôi là thằng ngu dốt và ích kỉ? Không biết giờ này Phương đang làm gì?

Bỗng dưng câu hỏi đó hiện lên trong tôi.

Em có đang nhớ đến tôi không? Đã bao lâu rồi tôi không được nói chuyện với em? Bao lâu rồi tôi không được nhìn sâu vào đôi mắt long lanh biết cười ấy? Bao lâu rồi tôi không được vuốt nhẹ vào đôi gò má bầu bĩnh đáng yêu của em? Bao lâu rồi kể từ ngày tôi bước đi?

Nhưng tại sao em lại như thế? Tại sao em lại mất trinh trước khi *** với tôi? Tại sao em lại yêu 1 thằng già vì tiền? Tại sao thế hả em?

Trong lúc đang mụ mị đầu óc với hình ảnh Phương, tôi bỗng nhìn thấy em. Phải, đó là em. Như 1 thiên thần đang đứng trước mặt tôi. Chiếc váy xanh xòem dưới chân và bay nhẹ theo hướng gió thổi. Đôi mắt long lanh những giọt sương, nụ cười hiền hậu như 1 áng cầu vồng giữa mùa đông buốt giá. Đúng là em rồi, người con gái trong tôi. Nhẹ nhàng và đầy sức sống.

- Anh không vào chuẩn bị lễ cưới à? – Em cười mỉm với tôi.

- Ừ ừ, anh hơi mệt nên đi dạo 1 lúc cho thoáng. Sao em lại ở đây? – Tôi gãi đầu.

- Em muốn gặp anh.

- Gặp anh ư? Để làm gì hả em? – Tôi ngạc nhiên.

- Em muốn thơm anh 1 cái trước khi anh chính thức là của người khác, được không? Thơm nhẹ 1 cái thôi – Đôi mắt em đầy sự nài nỉ.

Tôi đồng ý. Em kiễng chân lên thơm tôi, sao thế này, cái cảm giác của 2 năm trước đây bỗng dưng lại ùa về trong tôi, cái cảm giác ngọt ngào của hạnh phúc, em là ai thế? Thiên thần trong tôi ư? Rồi bỗng em cắn vào má tôi. Tôi đau quá nên ủn em ra.

- Cô điên à? – Tôi hét lên.

- Em xin lỗi. Má anh chảy máu rồi, để em lau cho.

Em lấy chiếc khăn trong túi ra thấm máu cho tôi.

- Xong rồi, sao nữa không, đủ chưa, cô điên rồi – Tôi nói thẳng vào mặt em như vậy rồi chạy đi không định hướng. Em đang chạy theo tôi. Tôi như thằng mất hồn, lao đi trong vô thức. Tôi chạy qua đường. Ôi, xem ô tô, ôi, đừng, dừng lại đi!!!!!!!!!!!!!

*****

Mở mắt ra, tôi đang mặc bộ quần áo trắng muốt của bệnh viện. Trên đầu là vết băng bó. Bên cạnh là Trang đang gục mặt xuống giường. Tôi vẫn hoa mày chóng mặt, tôi lay Trang dậy:

- Ôi, anh tỉnh rồi à? – Trang mừng rỡ hỏi tôi.

- Anh đang ở đâu? Sao lại thế này? – Tôi nhíu mày hỏi.

- Anh đang ở trong viện. Anh hôn mê 4 hôm rồi.

- Tại sao lại như thế. Kể rõ ràng ra cho anh nghe.

- Cách đây 4 hôm thì có 1 bác sĩ gọi điện cho mẹ, bác sĩ bảo mẹ vào viện gấp, anh đang nằm trong viện.

- Rồi sao?

- Cả nhà chạy vào trong lo lắng. Bác sĩ nói người dân xung quanh đây đưa anh vào viện rồi kể là anh chạy qua đường, suýt nữa bị ô tô đâm, may mà có 1 người con gái mặc váy xanh chạy vào ủn anh ra, anh chỉ bị đập nhẹ đầu xuống đường thôi chứ không sao.

- Thế còn cô gái kia?

- Cô ấy bị nặng lắm, nằm bất tỉnh bên kia.

Rồi tôi đứng ngay dậy, chạy một mạch sang bên đó. Nhưng không thấy ai. Tôi hỏi y tá. Cô ấy bảo:

- Bệnh nhân Phương đã rời viện sáng nay do yêu cầu của gia đình.

- Cô ấy bị nặng không chị? – Tôi sốt sắng hỏi.

- Nặng, khó mà qua được.

Tôi không tin vào những gì mình nghe được, ngồi bệt xuống sàn trong sợ hãi.

Tôi vội vã chạy thật nhanh ra ngoài bắt taxi đến nhà Phương. Ngồi trên taxi, tôi bứt rứt khó chịu không yên, tôi thấy mình có lỗi, tôi đã làm gì với Phương thế này. Tôi đã rời xa em chỉ vì 1 ****ưh?

Ôi, tôi hận chính bản thân mình, tôi là 1 thằng khốn nạn nhất trên đời này. Tôi đã bỏ mặc bao quan tâm, lo lắng và chăm sóc của em trước đây để chạy theo 1 thứ ảo tưởng.

Tình yêu ưh? Tôi đã bao giờ yêu chưa thế? Đã bao giờ thật sự nghĩ cho em chưa? Lúc nào cũng thế, lúc nào cũng là em, em luôn âm thầm đi theo tôi, bảo vệ và luôn dõi theo từng bước chân của tôi. Em mà có mệnh hệ gì thì làm sao tôi sống được.

“ Tôi cần em, cần hình bóng của em, tôi sẽ không bao giờ đánh mất nó nữa, hạnh phúc của tôi, tình yêu của tôi, hãy về với tôi em nhé, tôi đến đây, tôi đang đến rồi, em đợi tôi nhé, tôi yêu em, Phương ơi”

Xe dừng, cắt ngang dòng suy nghĩ, tôi lao thẳng vào nhà em. Ngôi nhà lạnh lẽo quá. Yêu em bao lâu nhưng tôi chưa từng 1 lần đến nhà em. Tôi bấm chuông. 1 người đàn ông mặc đồ vét đen xuống mở cửa cho tôi. Lại là thằng già đã từng đi với em, hắn đến đây làm gì?

- Cháu vào nhà đi – Hắn nói với tôi.

Lên phòng Phương, tôi thấy em nằm trong im lặng, nhìn giống như đang ngủ, khác 1 điều, là em được phủ khăn trắng toàn thân. Tôi chạy tới em, lao vào em, ôi, người con gái tôi yêu.

- Em tỉnh lại đi, tỉnh lại với anh đi, nhìn anh đi, 1 lần thôi, 1 lần thôi để anh được nhìn thấy đôi mắt long lanh của em.

– Lần đầu tiên tôi khóc, lần đầu tiên giọt nước mắt của 1 thằng đàn ông chảy xuyên suốt trong cơ thể tôi.

– Em à, em nghe anh nói không, anh cần em, anh cần tình yêu của em, cần nụ cười của em, đừng xa anh, đừng bỏ rơi anh, chúng mình sẽ cùng nhau đi tiếp trên con đường tình yêu mà anh đã hứa với em. Em nghe không, Phương ơi!!!!!!!!!

******

Tôi gào thét tên em trong câm lặng…

Người con gái của tôi. Hạnh phúc của tôi. Cuộc sống của tôi.

Tôi tự chửi mình là thằng khốn nạn, **** má.

Tôi yêu em. Tôi cần em. Chưa khi nào tôi cần em đến như thế.

Thượng đế đã mang em đến bên tôi và kéo em ra khỏi cuộc đời tôi 1 cách nghiệt ngã.

Về với anh đi em. Đừng im lặng như thế. Anh đã sai, anh muốn được sửa sai nhưng anh không thể nữa rồi.

Giá như ngày trước anh không như vậy. Em àh. Anh phải làm sao? Tại sao lại ra nông nỗi này?

Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại ai?

*

- Cháu sang bên này, bác có chuyện muốn nói. – Lão già mặc vét đen nói với tôi.

Tôi cũng không đủ sức chửi rùa lão nữa. Tôi kiệt quệ rồi.

Phòng khách…

- Cháu là bạn Phương phải không? – Lão hỏi tôi.

Tôi không trả lời.

- Bác là bố Phương.

Tôi giật mình. Nhìn lên ông, nhìn chằm chằm vào con ngươi ấy. Lần đầu tiên tôi bắt gặp đôi mắt thứ 2 có giọt sương trong đôi mắt. Ôi, ông là bố của Phương, vậy mà lúc đầu tôi lại nghĩ ông là thằng cha Phương cặp kè vì tiền. Phương ơi, anh lại hiểu sai cho em rồi. Anh lại mắc sai lầm lần nữa rồi.

- À, dạ vâng. – Tôi ấp úng trả lời.

- Chắc cháu chưa biết nhiều về gia đình Phương. Nó mặc cảm về gia đình nên ít kể với mọi người.

Đúng là lần nào tôi hỏi về bố mẹ Phương, em đều im lặng.

- Phương mất mẹ từ nhỏ, đẻ Phương xong được mấy phút thì mẹ Phương qua đời. Phương chỉ có mỗi bác là chỗ dựa, nó thiệt thòi lắm cháu ạ. – Ông nói tiếp.

Tôi chưa bao giờ nghĩ Phương lại ở trong hoàn cảnh như thế, tôi và em quen nhau hơn 2 năm rồi nhưng gần như chả biết gì về em cả. Cũng phải thôi, tôi đã bỏ rơi em đi mà.

- Nhưng hơn 1 năm nay Phương có thêm 1 chỗ dựa nữa. Cháu có biết là ai không?

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Ai thế ạ?

- Cu Tí ơi, xuống đây ông hỏi cái này. – Ông hét vọng lên trên.

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì thì chưa đầy 1 phút sau có 1 thằng nhóc bụ bẫm chạy lạch bạch xuống.

- Dạ, con chào chú – Thằng bé chào tôi bằng giọng đáng yêu quá. Ô kìa, đôi mắt của nó, đúng rồi, lại là đôi mắt đó, đôi mắt long lanh như giọt sương và luôn ẩn chứa 1 nụ cười trong đó.

- Con đừng chào chú, chào bố đi con. – Ông lão nói với thằng bé.

Tôi giật mình. Trợn tròn mắt lên, cái gì thế, ông lão làm sao à. Bố ư? Haha.

- Đây là đứa con trai của cháu và Phương. – Ông nhìn vào đứa bé.

- Bác nói đùa cháu à. Của cháu với Phương ư? Không phải đâu? Cháu chưa bao giờ nghe Phương nhắc đến. – Tôi vừa nói vừa cười và vừa bàng hoàng.

- Cháu không tin cũng phải thôi. Nhưng cháu phải nghe bác nói. Sau khi cháu và Phương chia tay, Phương đi xét nghiệm thì đã có thai. Nó nói với bác. Lúc đầu, bác lo lắng và bắt nó phá. Nhưng nó bảo dù như thế nào nó cũng phải giữ bằng được đứa con này. Cho đến tận 9 tháng sau, thì nó đẻ ra Cu Tí đây.

- Nhưng đây chắc gì đã là con cháu? – Tôi vẫn nửa tin nửa ngờ.

- Cháu có nhớ cách đây 4 hôm Phương thơm lên má cháu không. Lúc đấy, nó cố tình cắn vào má cháu để má cháu chảy máu, rồi lại thấm máu vào khăn của nó. Cho đến tận lúc nó hôn mê, tay vẫn nắm chặt khăn, bác là người cầm chiếc khăn đó đi xét nghiệm anh DN, kết quả vẫn còn đấy, cháu đợi bác.

Tôi sững sờ, chân tay run lẩy bẩy. Con tôi ư? Con trai tôi ư? Thật không thế? Tôi làm bố rồi ư? Gì thế? Tôi còn chưa cưới mà. Tôi liếc mắt nhìn sang Cu Tí. Nó đang nhìn tôi bằng 1 ánh mắt tò mò, đôi lông mày của thằng bé hơi nhíu lại. Ôi, nó bụ bẫm thật. Nó là con tôi đấy, con tôi thật đấy.
Tôi khẽ hỏi:

- Cháu tên là gì?


- Dạ, con tên Cu Tí – thằng bé nở 1 nụ cười, đúng là nụ cười thiên thần đó rồi, nụ cười mang lại áng cầu vồng cho mọi người, nụ cười tôi hằng tìm kiếm 2 năm nay và tôi cứ lỡ mình vừa đánh mất nó. Tôi tìm lại được rồi sao?

- Không, chú hỏi tên thật của con cơ.

- Dạ, con không biết, ai cũng gọi con là Cu Tí, mẹ con gọi thêm 1 tên nữa là Tí Thối.

– Giọng thằng bé đáng yêu quá, ngờ nghệch của trong sáng, ngốc nghếch của trẻ con, và đứa bé có 1 điều gì đó rất đặc biệt, đủ để làm tôi trong lúc tuyệt vọng nhất thì lại nhoẻn miệng cười.

Bố Phương đi xuống. Ông đưa cho tôi tờ xét nghiệm anh DN. Đứa bé đúng là con tôi rồi. Tôi ôm chầm lấy nó.

- Con ơi! Con của bố ơi!

Tôi gọi tên thằng bé trong hạnh phúc, trong sợ hãi, trong bất ngờ và có lẽ là trong cả 1 sự tiếc nuối nữa. Tôi sẽ trân trọng đứa bé này, giống như đã từng hứa với Phương vậy. Nhưng lần này tôi sẽ không đánh mất hạnh phúc của mình như vậy nữa đâu. *** ưh? Cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chỉ có thằng nào điên dồ như tôi mới bỏ người mình yêu vì cái **** đó.

Tôi đã sai lầm nặng quá. “ Em ơi, em có thấu hiểu được suy nghĩ của tôi không? Em hãy tỉnh lại đi. Hãy cùng tôi làm lại 1 lần nữa, chúng ta có 1 đứa con làm cột mốc, ta sẽ đi lên từ đó. Em ơi, làm ơn, thiên thần của tôi ơi, hãy về với tôi đi em”.

- Cháu đọc cái này đi. Đây là bức thư Phương viết cho cháu đêm hôm qua, nó đã cố dùng chút sức lực yếu ớt của mình để viết cho cháu những dòng cuối cùng.

Tôi mở lá thư.

Những dòng chữ không quá mức nguệch ngoạc nhưng không được nắn nót. Phải thôi, em viết cho tôi trong tuyệt vọng mà.

“ Hà nội. Đêm. 2h sáng.

Anh ơi, giờ này anh đang làm gì? Anh có đang nghĩ đến em không?


Chúng mình xa nhau được 2 năm rồi anh nhỉ? Hai năm em sống trong chờ đợi, nhưng cho đến khi em chết người em yêu vẫn không quay về với em.


Không có em, Anh sống ra sao?


Em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh trong giấc mơ của em, vẫn nụ cười ấy, vòng tay ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng lại là cùng với 1 người con gái, không phải em.

Anh đang ở đâu thế người em yêu? Sao anh lại biến mất khỏi cuộc đời em 1 cách như vậy? Em làm gì sai à? Em chưa đủ tốt hả a?

Hay chỉ đơn giản vì em là cô gái không còn trinh? Không, không phải thế đâu, em hiểu người em yêu mà, anh không bao giờ như vậy, em tin anh.

Em yêu anh. Em nhớ anh. Em cần anh.

Quay về với em đi được không ? 2 năm, 2 năm rồi em gào thét tên anh trong điên dại. 2 năm rồi em lặng bước trên con đường mùa đông lạnh lẽo mà anh hứa sẽ mãi đi bên cạnh em.

Em sẽ mãi yêu anh. Yêu anh trong từng hơi thở. Từng nhịp đập. Từng nhịp một…từng nhịp cuối cùng trong em. Em vẫn sẽ đợi anh. Đợi anh. Thể xác em tan biến thì linh hồn em sẽ đợi.

Về với em đi anh. Cho em được YÊU anh. Được BÊN anh.

Nhẹ thôi. Khẽ thôi. 1 lần thôi.

Cho em được bên anh. Cho nước mắt em ngừng chảy. 2 năm qua đầu óc em quay cuồng trong nước mắt. Cho em được ôm anh, em muốn được cảm nhận hơi ấm bốc lên từ sự yêu thương. Cho em được dựa nhẹ vào vai anh, đủ để em cảm nhận em còn anh.

Đừng bao giờ nói câu “ Mình xa nhau nhé” Đừng. Đau lắm. 1 câu nói giết chết 1 con người anh biết không.

Anh đang ở đâu. Có nhớ em không. Em nhớ anh. Người em yêu. 1 nửa của em. Cuộc sống của em. Về với em đi anh. Xin anh. Làm ơn…”

♥ Có những điều ở cuộc sống này bạn luôn cho rằng đó thực sự cần thiết, nhưng những điều ấy không quan trọng bằng một vòng tay yêu thương, sự chân thành.

♥ Đừng đánh mất điều đó chỉ vì những suy nghĩ thiếu sáng suốt của bạn ! Ai cũng có sai lầm nhưng hãy cứu vãn khi còn có thể, đừng để phải ân hận cả đời, gửi đến mọi người câu chuyện này ! ♥
Theo Hoithovannucuoi

Chuyện : Hãy ngủ với em đêm nay

Vy xuất hiện trước cổng nhà Khôi trong một tối mùa đông lạnh giá. Cô bấm chuông. Đằng sau cánh cửa, Khôi trông khá mệt mỏi, mái tóc ướt nhẹp vừa gội chưa kịp sấy. Anh mặc một chiếc quần short thể thao, áo len dài tay ôm lấy thân.

Cho tớ một ngày được làm người yêu cậu nhé

" Cho tớ một ngày được làm người yêu cậu nhé "

Đó là cái tin nhắn nó đã viết hàng nghìn lần nhưng chưa bao giờ dám gửi. Vì nó sợ khi hắn nhận được tin nhắn này, hắn đang hạnh phúc bên người con gái nào đó. Và như thế tình yêu của nó sẽ là thừa thãi và nó với hắn sẽ không còn là bạn của nhau nữa.


Cuộc tình đi tán gái xinh

Chap 1:

Tình hình là mới được thằng em cho số điện thoại của một bé Sơn Trường. Theo lời nó thì em này cao khoảng 1m62, trên 20 tuổi, học xong lớp 12 giờ đang ở nhà phụ giúp gia đình công việc lặt vặt.
Về hình thức, ku em chỉ mủm mỉm cười " Nói chung em không tả kỹ, eng gặp thì tự nhận xét, nhưng theo mắt em thì ổn".
Hây zà, cũng đến tuổi phải lấy vợ thật rồi. Bà già giục lên giục xuống ngót 1025 lần có lẻ " Kiếm con mô mà cưới đi, định để già mới đeo kính đút cháo cho con à?".
Thì cũng từng kiếm rồi, nhưng chả đâu ra đâu. Toàn xịt!
Em thì nghề ngỗng ổn định nhưng tính tình lẫn hình thức không đỡ nổi. Như cá rô đực.
Em thì dễ nhìn, không ghê gớm lắm nhưng trình độ năng lực nghe đâu học hết lớp...8. Lấy vợ thật gian nan!
Tự nhiên có người cho số điện thoại một em chưa biết mặt, lại ở một xã khá sâu và xa, tự nhiên tò mò ghê gứm. Biết đâu vô tình mà thành duyên thì sao?
Thui, cứ thử cái đã...
Liếc qua dãy số của em nó. Hờ, đầu 016xxx như này thì chắc 3 bữa dùng hết tài khoản thì vứt sin thôi, phải tiến hành tiếp cận ngay mới được.
Trời bỗng dưng đổ mưa mát lạnh.
Điềm lành đơi. Cứ bắt đầu làm gì mà có mưa thì theo các cụ là thuận ý giời. Giời thương.



Thế thì phải liên lạc ngay với em nó mới được.
Ăn tối xong thì mưa ngớt. Giờ này em nó đang làm gì nhỉ? Đang tựa gối bên cửa sổ ngắm sao trời hay đang mơ màng thả hồn theo những giọt nước đọng trên cành cây?
Nhưng cũng có thể đang hì hục quấy cám lợn hoặc dọn chuồng trâu cũng nên, không biết chừng.

Cuộc tình sinh viên đi làm cave


Cave sinh viên – Cuộc tình của Mr Xoay
Nguồn: F17Vozforums

Chap 1

Em kể tiếp chuyện : CAVE sinhviên ..... 1 con pé sinh viên và làm nghề này ....... giai đoạn em đã đi làm......Vừa mới ra trường và đi làm.... ở chung với 1 thằng trong cty, cuộc sống bình yên thì chợt có 2 con pé xintới ở ........ vì 2 chị em nên tạm đặt là A và B, cô A là cô chị, cô B là cô em....... đang nằm ngủ thì nghe thoang thoảng đâu đây, tò mò tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở ..... áh ù ! con nào xuynh vậy ....

A : anh ơi cho em hỏi ......
M : (mợ nó chứ, ko thấy đang ngủ àh) ....... chuyện gì
A : khu này còn phòng ko anh ....
M : ko biết
A : ukmh ! em cảm ơn anh
M : ờh ko có gì
A : anh cho em số đi, có chổ thì anh alo em với ...
M : nè ... 098 ....
A : cảm ơn anh .....

mợ nó chứ đang ngủ mà, em mà ko xinh thì anh cũng đếu thèm trả lời rồi .... rồi1 tuần sau, có 1 phòng bị đuổi , vì rủ bạn bè về nhậu, rồi quậy khu trọ, phòngnày sát phòng mình ..... nhớ tới em đó

A : em nghe nè anh !
M : ukmh ! có phòng rồi đó em ...
A : vậy hả anh, em tới liền ...
M : tới làm gì, khu này đâu có chủ đâu ...
A : vậy em phải làm sao
M : tắt máy đi anh nhắn tin chủ phòng trọ cho ......

10p sau , 1 cú alo

A : cảm ơn anh nhen, mai em zọn tới đó ......
M : ờh zọn qua đi, ko có gì em .......
A : đồ đạc chị em cũng nhiều, anh zúp em nha ....
M : ukmh ! 6h anh làm về, cỡ đó thì anh zúp được
A : dạ, em zọn qua 6 giờ .....

ngày hôm sau, vừa mới về nhà, 1 cú điện thoại của em nó ....

A : anh ơi ! em tới trước khu trọ rồi nè .....
M : ukmh ! để anh ra
A : dạ ! rồi em ý cúp máy

Mợ nó chứ, làm cái đếu gì mà cả xe tải nhỏ, chạy vào bảo thằng bạn ra + mấythằng trong xóm ..... ra khiêng zúp chứ mình tao thì ko làm nổi ....

30p sau thì xong rồi, ok , mọi chuyện đã xong, mình vô ráp máy vi tính cho emnó, máy để bàn nhóe .... còn 2 chị em thì đi ăn .... ráp máy vào, rồi gồi vọclinh tinh , CLGT này, hoàng thùy linh, WTF, con gái mà cũng ....... rồi hiểu rồi....... ngoài ra còn nhiều phim khác lắm ..... đợi 2 em nó về, rồi zúp em nósắp xếp lại phòng ..... xong xuôi đi về phòng mình, kể chuyện này cho thằngcùng phòng nghe, thằng này thì hiểu nó rồi, râm lắm .... đi nhậu thế nào cũng đòimát xa ....

Nó : thật hả ! để đó tao tính, 2 chị em nó cũng xinh đó
M : đm mài ! định làm gì
Nó : làm gì kệ tao, để t điều tra xem con em hay con chị râm .......
M : chi vậy, có cần thiết ko .....
Nó : tao thích, thôi ngồi đó đi để tao làm .......

phòng thì ngăn bằng gạch, còn phòng tắm thì sát bên nhau và ngăn bằng 1 miếngván gỗ, nhưng khít lắm .... thằng con to te vào phòng tắm ( có cả wc luôn ,phòng tắm wc chung ) .... chả biết nó làm gì cả, nhưng 15p sau thì mới biết nóđục lỗ miếng ván ..... mợ nó, đúng râm thật mà ....

Nó : từ tolet chạy ra, ê m vào đây xem vui lắm .....
M : xem cái gì,
Nó : cứ theo tao,
M : uk

vào toilet, rồi nó nói

Nó : nhìn qua cái lỗ xem ....
M : ờh để xem, nhìn qua .... ( mợ nó chứ, con chị đang tắm, body chuẩn thế ....)

bàng hoàng đến nỗi ngỡ ngàng, ngồi nghía thêm vài giây nữa

M : mịa mài, nó tắm mà rình àh
Nó : ko nhìn thì tiếc lắm
M : mịa mài , râm vừa thôi chứ ( giả bộ nói vậy, chứ râm thì mình cũng có )
Nó : kệ t mày, đi ra để t ngắm nữa

Mình đi ra mà lòng còn thích, châm điếu thuốc lấy lại bình tĩnh, còn thằng concứ thế mà nhìn .... vãi nó quá


Chap 2


Mặc cho thằng kia nó rình mògì kệ nó, còn mình ở ngoài này thì , mở con laptop lên, và xem lại những giâyphút với thánh maria ố là la ...... Ngồi đó với những suy nghĩ mông lung, ướcgì, ước gì .... sao con pé nó dễ thương vậy, kua thôi, kua thôi, mà có lỗi vớigấu sao, thôi kệ nó, cứ kua, có 1 người để nc để cùng đi dạo thì cũng vui rồi.... ngồi đó và cứ mông lung suy nghĩ những điều đó, đươc đâu 1 lúc sau thằngcon đi ra mặt hả hê, tới nói nhỏ mình .....

Nó : Múp rụp mày ơi !
M : Múp rồi có làm được gì ko ..... ức chế bỏ mother ...
Nó : Nó tên gì mày

Ù ! nó hỏi mới nhớ, nói chuyện vài câu, lưu số điện thoại mà cũng quên mất hỏinó tên gì ....

M : t đếu biết nữa, có dịp thì hỏi ....
Nó : Thôi t 1 con , m 1 con .... kua đi, tới đâu tới, chứ thằng nào cũng có emút chở sau, 2 thằng như con gà què, chẳng có ai cả,
M : ờ ! sao cũng được, 2 con mày chấm con nào ...
Nó : t thích con chị hơn ....
M : ù ! khôn thế ....
Nó : Mợ ! thế ý chú sao ...
M : sao cũng được, thôi t con em .....

Nói đến đó rồi 2 thằng mang laptop ra cafe ngồi chém gió, chém bão ..... 2thằng có cái thú là đi làm về, hay đi ra cafe ngồi online ..... cái quán KHÔNGGIAN XƯA ( không biết bác nào biết ko, nó nằm trong hẻm đường Nguyễn Thái Bìnhđó ), ra đó online xong thì 2 thằng về, ghé ăn hú tiếu ngay gần công viên HoàngVăn Thụ rồi đi về .....

Vẫn như thường lệ , 5 giờ hơn 1 chút là 2 thằng đi về ( ở lại thêm 5 - 10p chosếp thương ) , đang đi trên đường thì tin nhắn tới, em nó nhắn đây mà ......

Chàng sinh viên và cô bé cave


Chàng sinh viên và cô bé cave

Tácgiả: Mr Xoay F17 Vozforum

Con bé quen ở Kí túc xá
Chap 1:

Ngày ấy ở ktx Nguyễn ChíThanh, các bác biết khu đó phức tạp cỡ nào rồi, chuyện sinh viên mà cãi nhau với mấy chị " gà " ở đó thì như thường ngày, cuộc đời em cũng thế, cứthế thầm lặng trôi qua, rồi bỗng 1 hôm đi làm về trễ (đi bưng tiệm phớ, ktx11h đóng cửa mà 12h mới về ), mới năm 1 mà, có quen biết mấy bác bảo vệ ở đóđâu mà ...... gõ cửa xin vào, thế là lúc đó nói thằng bạn, thôi mày về đi đểt ao ngồi đây đến 5h sáng, mấy bác mở cửa t vô ngủ .......... thằng bạn ko nỡ bỏ mình, nhưng vì nó ở với pà chị khó tính + ông anh rể khó chịu, nên nó phải về nhà nó (mà ko thể cho em ngủ ké được) .............

Còn chuyện khách sạn thì đừng có mơ tưởng, sinh viên nghèo, bỏ ra mấy trăm kvào đó thấy tiếc lắm ( lúc đó nghĩ vậy, chứ sau này vào ks với gấu mới biết giá chỉ có 150k/ qua đêm ) hồi đó ngu vãi ra ..... mà có biết 150k cũng ko vào, bưng bê tiệm phở có 30k/ buổi tối mà ai zám tốn tiền kiểu vậy .........

Ngồi trước kí túc xá, lưng dựa vào cửa sắt và châm vội điếu thuốc, rít 1 hơi ngồi đếm còn bao nhiêu điếu ..... còn 5 điếu, ko biết có qua khỏi đêm nay ko........ ngồi rít được mấy hơi thì có 1 con pé nó tới ...... nói thật là runlắm, sợ ăn cướp .......... mà nó xuynh vãi các thím ...... nhìn múp rụp, ko biết có phải do trời tối ko nữa ........

CB : Anh ơi cho em điếu thuốc !
M : Bát tô đó, hút được ko mà xin .......
CB : Thuốc gì cũng được anh, dân quân mấy hôm nay " dí " giữ quá, tụiem chẳng làm ăn được gì hết ........
M : Nè ........
CB : Cầm điếu thuốc day day, thế đưa thuốc mà ko đưa quẹt sao hút .....
M : Nè ......
CB : Anh ở đâu mà sao ngồi đây !
M : Chỉ lên trên, tầng 7 .......
CB : sinh viên àh !
M : Thế ko sinh viên sao mà được ở trên đó
CB : Nói chuyện lạnh lùng vậy !
M : Chứ em làm gì mà giờ này còn ở đây !
CB : Em làm cave ..............
M : Thật sự lúc đó hơi choáng, vì nhìn nó mặc đồ cũng đàng hoàng lắm, ko có hởhang như mấy " chị " mà mình thường thấy ........ mặt ngơ ngác hỏilại nó " thật hả em "
CB : em đùa anh làm gì .......
M : Ukmh !
CB : Em biết tụi anh khinh bọn em lắm, nhưng cuộc sống là vậy đó, tụi anh cótiền đi học, còn em ở dưới đó khổ quá , phải lên tp làm cái nghề này ......
M : Ukmh ........
CB : Sao ukquài zậy, cho em mượn cái quẹt ..........
M : Nè ..........
CB : Rút tờ báo đâu trong cái cây gần đó ...... đốt và nhảy qua nhảy lại

Mình thì ngồi nghĩ, con điên, nhảy như khỉ ...... bố con bệnh .........
CB : trả anh quẹt này, ko biết sao tối nay xui vậy, mãi mà ko có khách .... emđốt " phong long " ......
M : Ukmh ! Vậy tưởng em bị điên chứ ........
CB : Cười ! Đúng là bọn sinh viên ........

Mình ngồi đó rít thuốc và nó tiếp tục đứng đó ....... có 1 chiếc xe máy tống 2đi qua, tấp vào lề, nói gì với em nó ....... mình ngồi cách đó 15m mà chẳngnghe gì cả ......... lúc đó nói thật chứ cũng muốn nghe thử tụi nó nói gì màvẫn ko nghe được ....... rồi sau đó 2 thằng đó đi, con pé nó quay lại chổ em

CB : Cho em điếu thuốc nữa, mấy thằng điên, nghĩ sao 200 2 thằng qua đêm ......
M : Còn mấy điếu, hút chi zữ zậy ....... nè .....
CB : Uk! Nói thật chứ em ghét thuốc lắm, nhưng làm cái nghề này, đâm ra nghiện rồi........
M : Làm lâu chưa .......
CB : gần 1 năm .......
M : Mà nhiêu tuổi mà cứ xưng hô bằng anh quài zậy ......
CB : em 17 ....
M : Nhìn mặt vầy mà 17, chắc anh 16 .......
CB : Uk! Ko tin thì thôi .........

RỒi 1 chiếc xe máy nữa sắp tới, rọi đèn vô chổ em với con pé ngồi, nó vội chạyra, nói loáng thoáng gì đó rồi con pé leo lên xe thằng đó và đi ......... cònem thì tiếp tục ngồi và đợi ktx mở cửa , cứ thế ngồi rít thuốc và đợi............

2 đứa quen nhau như vậy đó, cũng chưa hỏi được cái tên, quê ở đâu..................

Ngồi đó đến khoảng 1h30 thì em nó quay lại, cũng ngồi trên xe thằng lúc nãy...... nó tới và nói

CB : Nè ! trả 2 điếu thuốc lúc nãy nè ...... ( nó rút ra 1 gói JET )
M : xin có 2 điếu, trả gì tới 1 gói ......
CB : Có vay thì có lãi .....
M : Thôi cầm đó đi, nhiêu đây đủ qua đêm nay rồi ......
CB : ko lấy thì thôi đừng hối hận

Nói thật chứ muốn lấy lắm đó, rồi nó lại tới chổ mình ngồi tiếp và hỏihan mình đủ thứ trên đời, rồi mình cũng hỏi lại nó cho đỡ buồn ngủ, nói thậthôm nay cũng may mắn có con pé này nó ngồi nói chuyện ........

M : Tên gì !
CB : Gọi em là em được rồi, biết tên làm gì ......
M : ukm ! Quê ở đâu !
CB : Sinh viên hay công an vậy ....
M : Ko trả lời thì thôi ! Nãy đi đâu vậy .....
CB : Đi khách ..... đi 2 thằng mà nó trả có 300k, nhưng thế cũng ổn rồi .....dạo này ế quá
M : Uk! Chứ thường thì đi bao nhiêu !
CB : 1 shot/ 200k
M : 1 shot là sao ....... ( nói thật chứ hồi đó ko biết mẹ gì cả )
CB : 1 shot là 1 lần .......
M : làm sao biết 1 lần, 1 lần 10p hay 1 tiếng ....
CB : Tùy thằng kia, nó xong khi nào thì xong khi đó ........
M : Uk! Vậy nó 2 tiếng thì cũng phải 2 tiếng àh ......
CB : uk, nhưng ko có thằngnào mà sống sót với em quá 30p
M : uk! Xinh thế này mà phải đi làm thế này àh
CB : Uk! hoàn cảnh đưa đẩy thôi anh
M : Sao ko xin vào bar nào đó làm ( Nói bar vậy chứ cũng nghe tụi bạn kể là vậylà vậy, chứ chưa zô lần nào - tính thời điểm đó nhóe, chứ giờ thì đi hoài )
CB : Ko có cửa vào đó anh .........
M : uk!
CB : sao hỏi nhiều vây
M : Nói cho đỡ buồn ngủ, với lại người ta hỏi mình mà ko hỏi lại cũng bất lịchsự .....
CB : ờh, dạo này ế quá, đm bọn dân quân, ngày nào cũng đi tuần, đuổi tui emchạy khắp nơi ......
M : ế quá thì về ngủ đi .....
CB : Ngủ thì lấy cái gì ăn .....
M : mới có 300k rồi đó
CB : 300k này chia ra nhiều lắm, cho thằng xe ôm lúc nãy ........ rồi sau đó làai đó thì đếu nhớ nữa .....
M : Ờh ! thế 1 ngày cần bao nhiêu
CB : 500k .....
M : Ờh vậy ở lại đợi thêm khách tới àh ...
CB : Ukmh, phải như vậy mới có tiền gởi về quê cho tụi nhỏ ăn học ....
M : Uk!
CB : Hay anh đi zùm em nhen, lấy rẻ anh thôi ..............

NGhe câu này mà choáng cả hàng họ ..........

Chap 2

M : Em cứ đùa ......
CB : Em nói thật chứ ko đùa, mai em phải ra gởi tiền về cho mẹ để lo cho mấyđứa em học, với tiền trả nợ nữa ........
M : Nợ nần gì ..........
CB : Ba em chơi banh, đề ..... cầm sổ cắm nhà để chơi, cũng may người ta nghĩtình làng nghĩa xóm, thấy mẹ con em khổ quá nên cho trả từ từ , ko trả đúnghàng tháng thì người ta siết nhà ........
M : Nợ bao nhiêu mà ..........
CB : Hơn trăm triệu anh, em làm cả năm rồi mà mới trả 1 nữa àh ......
M : Chứ mỗi tháng phải gởi về nhà bao nhiêu ......
CB : 10tr anh, trả nợ với trang trải cuộc sống ở nhà, mẹ em bị bệnh nên ko làmđược, còn mấy đứa em nữa ......
M : Thế có bao nhiêu rồi,
CB : em chỉ mới có hơn 8tr ......
M : Thế ko mượn được ai àh !
CB : Mượn thì em nói anh làm gì, a ko hiểu được cuộc sống của tụi em đâu .....phức tạp lắm ......

Lúc đó nó kể, nhìn mặt nó tội lắm, em thật sự xót xa cho nó ............
M : Vì thế nên em lên đây làm àh .....
CB : Học xong lớp 10, em lên đây, rồi làm thuê cho người ta, nhưng ko đủ tiền..... nên em mới nghĩ đến chuyện này rồi đi làm ........
M : Uk! anh biết hoàn cảnh mỗi người mỗi khác ..... a cũng đồng cảm với hoàn cảnh củaem ......
CB : Vậy anh đi với em nha, được đồng nào hay đồng ấy, ko trả người ta siết nhàem .......
M : ...... im lặng ........
CB : ANh đi với em đi, anh đưa em bao nhiêu cũng được .......
M : a ko phải loại người ăn bánh trả tiền em àh .......
CB : Giúp em đi anh ...... tháng này ko biết tháng gì mà dân phòng cứ đi tuầnquài ......

Lúc đó ngồi nghĩ, đi thì được gì, rất muốn ...... nhưng sao trong tâm ko chophép, dằn vặt lương tâm nhiều lắm, thấy nó kể cũng tội ....... ko hiểu lúc đócó bị bùa mê gì ko mà ...... đứng zậy .........

M : Anh mới nhận lương được hơn 1 tr, em cầm lấy .....
CB : để em gọi anh xe ôm tới rồi mình đi, nhưng em lấy anh 200k thôi, em ko lấynhiều đâu .......
M : em cầm lấy, và ko đi đâu hết ......
CB : ý anh là sao ....
M : anh nói rồi, a ko phải là loại ăn bánh trả tiền, anh biết đưa em thế này, 2người mới nc vài câu ....... em có trả hay ko thì anh cũng chịu, nhưng nghe emkể thế anh thật sự thấy đáng thương cho em, bạn anh cũng vì banh bóng mà nó làmkhổ gia đình .......
CB : Anh có đi thì đi với em, em ko nhận đâu ....
M : thôi em cầm lấy đi mà gởi về nhà, rồi khi nào có trả anh, anh cũng ko giàucó gì để giúp em nhiều .... em cứ cầm lấy .....
CB : cảm ơn anh, vậy làm sao em trả anh ....
M : khi nào em có, em mang gởi bảo vệ đó, bỏ vào bì thư, ghi tên và phòng anhvào : anh tên là ..... phòng ......
CB : Cảm ơn anh, em hứa sẽ trả anh sớm .......

cuộc nói chuyện cũng dài ..... rồi mình cứ ngồi đó rít thuốc, nó cũng rítthuốc, ngồi hỏi thăm quê quán, tên gì thì lần này nó nói thật : em tên H quê ởcà mau ......

nói đủ thứ trên đời, chuyện ngày xưa nó học ở đâu như thế nào, có người yêuchưa ..... nói chung là nhiều lắm, chỉ nhớ cái lúc mà nó nói đến người yêu nóthôi .......

CB : anh có người yêu chưa ....
M : Có rồi em ....
CB : Ukmh, anh đẹp trai thế này ko có thì hơi lạ ....
M : Khen anh giữ vậy, còn em sao ....
CB : em đã từng có người yêu, năm em học lớp 9 ...
M : Sao yêu sớm vậy ....
CB : chuyện gì đến nó đến anh, lúc trước em cũng đâu có nghĩ em làm nghề này....
M : Uk! người yêu em cùng lớp àh ....
CB : Ko anh, lớn hơn em 3 khóa, năm em học lớp 9, ảnh học 12 ......
M : Uk
CB : Lúc trước em học giỏi lắm, được thầy cô khen quài àh .....
M : uk! nhìn em anh thấy cũng rất thông minh, tuy em làm nghề này, nhưng anh thấy emnói chuyện rất đàng hoàng ..... ko có như mầy pà kia, ăn rồi chửi lộn với mấythằng con trai ktx anh suốt, mà toàn chửi bậy , L nọ L kia ......
CB : ..... im lặng .....
M : Anh tò mò chút ! Vị khách đầu tiên của em là ai .... người đầu tiên mà emlàm chuyện này đó .....
CB : dạ, người đầu tiên là 1 người mà em từng xem là người cha thứ 2 của mình.....
M : hả ! Thật àh
CB : năm đó em thi tốt nghiệp xong, rồi sau đó người yêu em nói lên sg làm, vìảnh rớt đh, cũng lúc đó pa em vỡ nợ .....
M : ukmh ! em nói tiếp đi
CB : Em suy nghĩ nhiều lắm, đang học lớp 10 ......, rồi quyết định lên sg vớiảnh, để phụ giúp mẹ, chuyện tiền bạc ...... ảnh nói lên đây ảnh lo cho em, vì côngviệc ảnh cũng ổn rồi ......
M : người yêu em làm gì ....
CB : ảnh đi phụ hồ ..... ( em nhớ mang mán thế )
M : uk!
CB : Cuộc sống ban đầu cũng vui vẻ lắm, ảnh đi làm, lo cho em phòng trọ, tiềnăn,còn em thì giúp việc, giặc đồ thuê, làm việc nhà cho ai cần ....
M : ukmh ! 1 tháng em được bao nhiêu !
CB : Cũng ít anh, chỉ được hơn 1tr, em làm để zành zữ lắm, có bao nhiêu là gởivề cho nhà hết .....
M : ukmh !
CB : sau đó thấy khổ quá, thì em mới nói ảnh, em đi làm thuê osin ở nhà ngườita luôn, 1 tháng được hơn 2tr .... chổ này do người quen ở dưới giới thiệu em...
M : vậy em qua đó làm hả !
CB : uk! vào đó ông chủ + bà chủ tốt với em lắm, ngoài lương tháng, bà chủ còn cho đồcũ của pà với đồ củ của con pã nữa, em lấy gởi về quê, hàng tháng ngoài lương,thì ông chủ còn cho em tiền thêm để gởi về nhà nữa .... người cha thứ 2 của em....
M : vậy là ông này đã .....
CB : là ổng
M : Ukmh !
CB : Hôm đó pà chủ đi công tác ở tận Hà Nội, chỉ có em với ông chủ ở nhà, vớicon gái 6 tuổi của ổng nữa, như mọi hôm thì ăn cơm xong, em tắm cho con gáiổng, rồi ngồi chỉ nó học bài và cho nó ngủ ....
M : em nói tiếp đi ...
CB : Đêm hôm đó, lúc hơn 10 giờ tối, con gái ổng đã ngủ, rồi em trở lại phòngem .....
mỏi tay quá, em nghỉ 1 tẹo ạh

Chap 3

M : em nói tiếp đi ...
CB : Đêm hôm đó, lúc hơn 10 giờ tối, con gái ổng đã ngủ, rồi em trở lại phòngem ..... em vừa vào phòng, rồi em vào phòng tắm tắm, thương em lắm, nên cho em1 cái phòng riêng luôn, em đang mặc đồ vào thì bỗng đâu ông chủ xô cửa phòngtắm vào ..... em la lên, thì ổng nhào tới bịt miệng em lại, rồi nói " imlặng, ko tao đuổi về quê là ko có tiền trả nợ nữa" em hết sức chống cựlại, em vùng vẫy, nhưng em ko thể nào chống cự lại ổng, ổng khỏe lắm, ổng vậtem xuống nhà tắm ...., rồi lấy khăn bịt miệng em lại, nên em kothể hét hay nói được nữa, rồi ổng cởi đồ em ra .... sau đó thì chuyện gì anhcũng biết rồi đó, xong xuôi ổng về phỏng ổng, còn em ngồi đó, em khóc rất nhiều..... em chỉ muốn chết vào lúc đó, nhưng em chết thì ai lo cho nhà em, mẹ emthì ko làm được gì rồi, còn em của em nữa, em tắm lại 1 lần nữa, rồi vào giườngnằm, rồi lại suy nghĩ ..... nằm được chút thì ông chủ lại qua, em sợ quá, trùmchăn lại, rồi nép vào 1 góc giường, ổng tới ổng nói : " mày mà kể chuyệnnày cho ai nghe, tao ziết chết " , em cũng im lặng, rồi ổng nói tiếp :" đây là 5tr, cầm lấy rồi gởi về quê " , ổng ném vào mặt em , rồi đira ......
Cầm cục tiền đó, em lại khóc, thật nhục nhã cho em ...., em nằm mà ko thể ngủđược, nằm đó gần tới sáng, thì em xuống làm đồ ăn sáng + pha cafe cho ông chủ,vì sáng ông chủ hay đi chơi tenis, em xuống dưới và như thường lệ là làm ốp la2 trứng, ổng ko ăn bánh mì , chỉ ăn trứng và uống cafe sau đó mới đi chơitennis, em đang làm thì ổng ở đâu từ đằng sau ôm chầm lấy em, rồi nói, im lặng,tao cho mày thêm 2 triệu nữa, em nghĩ đời em cũng chẳng còn gì rồi, để ổng làmgì thì làm, còn tiền mẹ em với em của em còn sống được, ổng kéo quần em xuống,rồi làm từ đằng sau ...... em vừa chống 2 tay trên cái bếp, vừa khóc, sau đóổng làm xong thì em zọn đồ ăn sáng + cafe cho ổng, ổng ăn xong rồi lên phònglấy 2tr xuống cho em, nói em cầm đi, và ko có được nói với ai, nói là ông ziết em .....

Thời gian cứ thế trôi đi, cứ vợ ổng mà đi lúc nào là em phải phục vụ cho ổnglúc đó, vợ ổng mà đi chơi với bạn là ổng lại lẻn vào phòng em, rồi lại làm cáichuyện đó, cứ mỗi lần làm như thế, ổng cho em 500k, em cũng cam phận thôi chứbiết làm sao, vì còn mẹ, còn em của em nữa mà .... rồi chuyện gì đến cũng phảiđến ....

Hôm đó vợ ổng đi chơi với bạn rồi về sớm, ổng thì đang ở trên lầu với em, đanglàm chuyện đó, vợ ổng về .... ( Lúc trước cũng nghi em với ổng rồi, vì em thấyánh mắt pà chủ đợt zạo này nhìn em lạ lắm ...... ), pã xông lên phòng em, rồithấy em với ông chủ ko 1 mảnh vải trên người ..... pã xông vào, đánh đấm em,cào cấu em, em chỉ biết ngồi im, để pã làm gì pã làm ......, ông chủ thì lo mặcđồ vào rồi chạy khỏi phòng, đánh đập em xong, pã đi ra, rồi sau đó quay lại :cầm tiền quăng vào mặt em, chuyện này mày ko được nói với ai, zọn đồ đạc, đi rakhỏi nhà tao trong đêm nay .....

Em buồn lắm, thu zọn đồ đạc, rồi lang thang đi .... đi về đâu, đi vô định, ko biếtsẽ về nơi đâu nữa, vừa đi vừa khóc, cuộc đời của em lại sang trang mới..........

Chap 4

CB : Em đi trong cảm giác mấthồn, ko định hướng .....
M : rồi sau đó sao em ....
CB : Sau đó thì em đi rồi dạt tới khu này, em gặp anh xe ôm - cái anh mà lúcnãy vừa chở em đi đó ..... chuyện cũng dài lắm, rồi sau đó em làm nghề này ....
M : Cuộc đời e thật lắm cái khổ cực, mẹ em có biết em làm nghề này ko !
CB : Ko anh, em chỉ nói mẹ là em đang làm giúp việc cho người ta thôi !
M : Mẹ em ko hỏi giúp việc sao có tiền nhiều gởi về àh !
CB : Có chứ, nhưng em nói , gia đình người ta thương em, nên cho em nhiều tiền...
M : Uk! Sao lúc đó em ko tìm đến nhà người yêu em !
CB : Còn mặt mũi nào mà tìm đến anh !
M : uk! Anh hiểu ........

Cuộc nói chuyện cứ kéo dài đến thế, rồi cũng gần tới sáng, em nó bảo về ngủsớm, để hôm sau còn phải thức làm nữa ..... còn em thì ngồi đó đợi, rồi ktxcũng mở cửa, em lên phòng, cũng nằm nghĩ, ko biết mình có bị lừa ko ta, nó cótrả tiền cho mình ko ........ ? nằm nghĩ nhiều rồi em ngủ lúc nào ko biết........

mấy tuần đầu, ngày nào em cũng trông ngóng số tiền đó, nhưng sao ko thấy đâucả, em thất vọng quá trời, vậy là mình bị lừa rồi, nên sau đó em cũng ko nghĩnhiều đến chuyện đó nữa, cứ nghĩ là 1 bài học vì cái tội tin người của mình,rồi đến 1 hôm, đi làm về khuya nữa , lần này cũng vậy, em lại ngồi trước ktx vàđợi mở cửa ..... ngồi được 1 lát thì thấy 1 dáng người quen quen, áh ! hóa ralà con H đây mà, em định chạy tới chửi nó ...... nhưng con pé vừa thấy em thìchạy tới

CB : áh anh, mấy hôm nay em đợi anh hoài !
M : Nóng máu lắm rồi, đợi gì ....
CB : Đợi trả tiền cho anh
M : Sao ko gởi bảo vệ trả mà đợi !
CB : Anh biết rồi đó , em làm nghề này, em tới đưa bảo vệ, rồi họ nghĩ thế nàovề anh .....
M : im lặng đôi chút .... rồi nghĩ trong lòng : con pé này tinh ý thật, mìnhtrách lầm nó rồi ......
CB : làm gì mà im lặng vậy anh !
M : àh ko có gì em .......
CB : Àh ! em trả tiền anh này ...... nó lấy trong ví nó ra, tiền được gói cẩnthận lắm, cột chặc lại ......
M : ukmh ! cảm ơn em !
CB : sao lại cảm ơn em, em phải cảm ơn anh mới đúng chứ !
M : ờh, thì sao cũng được !
CB : em cảm ơn anh nhiều lắm !
M : ờh !
CB : Sao vậy ! hôm nay lại bị nhốt ở ngoài nữa àh !
M : ờh ! Đi làm về khuya nên ko vào ngủ được ....
CB : sao ko vào ks mà ngủ !
M : Chi cho tốn tiền ....
CB : Vào ks ngủ ko, em zẫn anh đi ......

Mợ nó chứ, hôm đầu gặp thì bảo mình đi với nó, lần 2 gặp thì lại bảo mình vàoks ngủ với nó ........

M : im lặng .....
CB : đi nè, coi như cảm ơn anh .......
M : thôi ko ! ở đây đợi .... ktx mở cửa
CB : trời mưa thế này mà ngồi đợi, anh bị sao vậy .....
M : Còn hơn là vào ks với em ....
CB : anh khinh em àh .....
M : Ko, em hiểu sai ý anh rồi, anh ko muốn chuyện đó ....
CB : lần đầu tiên em thấy có người từ chối đó ......
M : uk! đâu phải ai cũng như ai em ......
CB : uk! đâu phải ai cũng như ai ......

nói câu đó xong nó ngồi im lặng, ko nói gì nữa, đang suy nghĩ về điều gì chăng,mình đoán là nó đang xấu hổ vì cuộc sống của nó, xấu hổ với ..... nhiều điềulắm .... để cắt đứt khoảng thời gian im lặng đó .... mình hỏi nó :

M : Mưa thế này sao ko về đi,mưa có ai thèm đi đâu mà ngồi đó !
CB : em ngồi chơi với anh ko được àh !
M : Chơi thì lúc nào chơi ko được !
CB : Nhưng em thích bây giờ !
M : thôi về ngủ đi, ngủ lấy sức còn kiếm tiền gởi về cho mẹ ....
CB : em đùa đấy, anh thấy ko, mưa là mấy chị kia về hết, em ở lại đây 1 mình,như vậy chỉ có 1 mình em đi, ko ai tranh zành cả, em phải cố làm để trả nợ sớm,rồi em làm lại cuộc đời mình .....
M : anh hy vọng vậy !
CB : Nhưng ai sẽ chấp nhận 1 người như em ....
M : đâu phải ai cũng như ai em ....
CB : Nếu như là anh, anh có chập nhận 1 người như em ko ......
M : A ko biết, vì anh ko có tình yêu với em
CB : em biết chứ, có ai mà yêu 1 người như em ....
M : cuộc đời mà em, ai cũng có những ngã rẽ riêng, anh tin, nếu ai yêu em, sẽbỏ qua cho em ......
CB : con trai được như thế thì .........
M : thì sao ..........
CB : thì sao thì sao ..... em chẳng biết, mà chắc ko có đâu .....


Mưa mỗi lúc 1 nặng hạt hơn, sg điên, tự dưng mưa nắng thất thường, đúng là sgthật mà ...... gió thổi rít mạnh ..... ngồi đó mình thấy lạnh vật vã ra dù cócái áo khoát, còn nó, thì chỉ mỗi bộ đồ bó sát người, ko dày lắm thì sao chịunổi, ga lăng nổi lên ......

M : Áo nè, mặc vào, bệnh rồi ko làm được, rồi ko có tiền gởi về quê đó .....
CB : thôi anh mặc đi .....
M : Anh nhường em đó ....
CB : Ko mà ....
M : vậy mà uổng công anh xem em là em gái .....
CB : thật àh, anh đưa đây .....
M : nè .....
CB : mặc vào, rồi nói : anh ko khinh thường em sao .....
M : anh nói rồi mà ..... mỗi người mỗi cảnh, những gì em kể, anh biết em làngười thế nào .....
CB : thật sự a ko khinh bỉ em ....
M : Hỏi quài zậy .....
CB : em nghĩ ai cũng sẽ khinh em ......
M : ukmh ! Đâu phải ai cũng như ai ......

Nó dựa vào vai mình ngủ ngon lành, mặc cho mưa ù ù, lúc đó là có che cái áo mưatrước người rồi đó, ko thì ko hiểu ướt cỡ nào nữa ..... nó tựa mình ngủ, cũngchẳng biết nói gì, xoay đầu qua, hít 1 hơi, con pé thơm thật ..... rút điếuthuốc ra, định hút, thì cái thùng quẹt nó nằm tụi quần, sao lấy đây, nhấc cáimông lên, thò tay ra sau ....... mọa, chọt nhầm vào cái mông nó ...... con pétỉnh dậy ...

CB : anh làm gì đó !
M : anh lấy quẹt đốt thuốc !
CB : vậy mà tưởng làm gì em chứ, có làm gì thì vào ks làm ....... em thích anhrồi đấy ....
M : nhấc người lên hộ anh cái, mau !
CB : ờh !
M : lấy quẹt ra châm thuốc, rồi ngồi rít để lấy bình tĩnh, nếu ko thì con dụcvọng nó lại xông lên sao .....
CB : anh còn đi học mà hút nhiều vậy àh !
M : Ờh, cũng hoàn cảnh thôi !
CB : hoàn cảnh gì, ngụy biện !
M : Ờh sao cũng được ...... có chuyện gì vui ko kể anh nghe với, buồn ngủ quá...
CB : buồn ngủ thì vào ks ngủ với em, hôm nay em mới đi 2 ông người trung quốc,ổng bo em nhiều lắm .....
M : bao nhiêu !
CB : hơn triệu anh ....
M : ờh, để dành đó rồi gởi cho mẹ, đừng phung phí ....
CB : ờh ....
M : sao có chuyện gì ko kể anh nghe với, chuyện vui buồn, gì cũng được .....
CB : Em thì nhiều chuyện lắm, anh muốn nghe chuyện gì .....
M : về cuộc sống của em đi ......
CB : ukmh ! cuộc sống em là vậy đó, em cũng tiếp nhiều loại khách lắm, có kháchđàng hoàng, còn có khách thì ...... em ko thể nào diễn tả nỗi .....
M : ukmh ! Cứ kể đi !
CB : Khách đàng hoàng thì ko có gì để nói rồi, em vui vẻ, thì họ cũng vui vẻ,và đôi khi còn bo thêm cho em nữa, còn loại kia ..... thì ....
M : thì sao ....
CB : có 1 đợt, đợt đó em nhớ lắm, lần thứ 3-4 gì em đi khách đó ......

Hôm đó là 1 ngày thật sự tuổi hổ của em , lần đó có 1 chiếc taxi, trên đó 4người đi, thỏa thuận giá cả xong, em lên xe rồi đi với họ, ks thì chổ quen emmà ..... em bảo tới đó, họ đi lòng vòng 1 lúc, rồi bảo lạc rồi, rồi chở em tới1 cái ks lạ hoắc ..... họ bảo chổ đây cũng được, em cũng mới vào làm, ko biếtgì, rồi vào đó với họ .... vừa vào xong, họ bảo em vào tắm, tắm xong ra thì 4người họ đã cởi đồ ra trước ..... 1 người thì cầm 1 cái máy chụp hình, em hoảnglắm, vừa bước ra thì 1 người nhảy bổ vào em, kéo em ra giường , rồi cột tay emlại ....., rồi họ dùng nhiều trò thô bỉ lắm anh, em ko tiện kể ra đâu .......

M : ( Cũng máu lắm rồi ) có sao kể vậy đi em .....
CB : ukmh tùy anh, nếu anh muốn nghe !

Họ lấy c họ đưa vào .......
mọa ! để em suy nghĩ nên kể sao, chứ kể thẳng ra tục lắm ........

Chap 5

Họ lấy cái đó ấn vào miệngem, 1 người thì giữ 2 tay, 1 người thì giữ 2 chân em, anh biết đó, hồi giờ emchỉ làm chuyện đó, ko có dùng miệng ..... em thì trong tình trạng khỏa thân,người con lại thì ra sức mà chụp hình ( sau này em mới biết là quay phim - vìem nghĩ chụp hình sao ko sáng flash ), họ làm nhiều trò đồi bại lắm,&^#&* cả vào mặt em, rồi vào miệng em, bắt em phải nuốt rồi dí máy chụphình vào đó mà quay, em ọi ra, thì họ đánh em ...... đâu phải 1 người anh, hếtngười này đến người khác họ cứ thế mà *
ﹾﹾﹾ*$*vào mặt, vào miệng em ..... em ko thể la hét được, em chống cứ đến mức quá mệtđể có thể mà nói hoặc hét được nữa, với lại họ cứ đưa cái đó vào miệng em, làmsao em la hét ....., trong lúc điên loạn thì em cắn ^&*&(* 1 thằng, nóđau quá, đấm vào người em, bóp cổ em ....... nhục lắm anh .....

Nói 1 lúc thì gương mặt của pé nó lại trầm buồn đi, nhìn thương lắm, cuộc đờilà vậy, ko thể ai ngờ ...... chuyện gì sẽ đến với mình .....

M : Ukmh ! a ko biết nói gì cả, đời là thế đó em, có người tốt người xấu........
CB : uk! cuộc đời là vậy, nhưng như thế chưa buông tha em đâu ......

Sau khi 4 người họ đã "ra" xong, thì họ bịt miệng em lại, rồi họ nằmđó, được khoảng 30 phút sau thì màn tra tấn 2 lại xảy ra, lần này thì em đauđớn lắm .... 1 người quay vừa bắt em phải TAY.... 3 người còn lại thì có chổ nào thì họ ............ đau lắm anh ..........

M : ukmh ! thôi em đừng kể nữa, anh hiểu rồi, rồi đến khi nào họ cho em về.....
CB : em lã người đi, và ngất lúc nào ko biết, sau đó lúc tỉnh dậy thì em thấymình đang ở công viên tao đàn ..... lúc đó cũng gần sáng rồi .... em về phòngem luôn ....
M : Còn tiền thì sao em ....
CB : Tiền gì nữa anh, đêm đó em bị mất túi luôn rồi .......
M : Uk! Trên đời cũng có loại người khốn nạn như thế àh ......
CB : uk! thôi bỏ đi anh, nói chuyện khác đi ........
M : uk! Chuyện khác ..... em đang trọ ở đâu ....
CB : Với mấy chị .....
M : Anh hỏi ở đâu mà ....
CB : Ở đâu thì sau này em nói anh biết, cũng gần đây thôi anh ....
M : Mấy chị tốt với em ko
CB : Có chị tốt, có chị thì ...... ở thì ở vậy, nhưng bằng mặt mà ko bằng lòng.....
M : uk! 9 người 10 ý mà .....
CB : Ở chung vậy nhưng mấy chị ấy cứ gây nhau suốt ..... chỉ vì giành giậtkhách ....
M : Zành khách là sao em ....
CB : Cũng như là nếu như 200k em ko đi ...... vì em muốn trả cao hơn xí, họ bỏđi, nhưng nếu quay lại mà 200k thì em vẫn đi, nhưng có chị chấp nhận đi giáthấp hơn, rồi về nhà gây nhau .....
M : sao mấy chị em ko thỏa thuận trước ....
CB : Cũng tùy khách chứ anh, đâu phải đứng đây là có giá cố định đâu, với lại cũng có nhiều chị cần tiền ..... nên đôi khi cỡ nào cũng phải đi ....
M : tiền bạc, cuộc sống con người ta chỉ xoay quanh chuyện này ....
CB : nếu có tiền, có điều kiện thì em đã khác rồi .....
M : em sẽ làm gì ....
CB : em sẽ thực hiện ước mơ của em, sẽ là bác sĩ để trị bệnh cho người nghèo,mà em nghe nói bác sĩ khó lắm, nên nếu ko được thì em làm giáo viên thôi, vềdạy mấy em nhỏ quê em cũng được ......
M : ukmh ...... sau khi em trả nợ xong, em sẽ làm lại cuộc đời mình chứ ....
CB : uk! em sẽ làm lại ..... nhưng em sẽ ko lấy chồng đâu, em sẽ đi học lại, em sẽ cốgắng .......
M : anh thấy có lớp bổ túc đó em .....
CB : Làm nghề này mà học hành gì anh, trả hết nợ em sẽ bắt đầu học lại, nhưng ko phải ở đất sg này ..........
M : uk! anh hiểu rồi .... hàng ngày em ở đây đến mấy giờ ....
CB : ko cố định anh, 2-3 giờ sáng, có hôm 4 giờ sáng ..... 9 - 10 giờ là em đira đây ....
M : Về là ngủ hả .....
CB : Ko , em đi ăn rồi mới về ngủ, đến 3-4 giờ chiều thì em dậy ăn nữa, rồi chuẩn bị cho 1 " ngày " mới .......
M : thôi em coi về đi, chứ cũng gần sáng rồi .... hơn 4 giờ rồi còn gì ....
CB : thôi em về đây .....

Con bé lẳng lặng bước đi, trong lờ mờ bóng tối, 1 bóng dáng bé nhỏ lại bước đi..... rồi cuộc đời em sẽ ra sao, anh cầu mong em sẽ thực hiện được giấc mơ củamình .... 1 cuộc sống tử tế hơn ....... và có 1 người để em nương tựa .....

Sau đợt đó thì mình nghỉ, ko làm ở tiệm phở nữa ..... cũng ít khi mà đứng ngoài ktx như thế, vì có đi chơi thì giờ cũng có điểm dung thân rồi, đi với thằng bạn thì qua nhà 1 thằng bạn nữa rồi để xe đó, chun vào tiệm net ngồi .... 3 thằng ngồi đó tới sáng, nên ko còn cảnh phải ngồi đợi trước ktx nữa ...... thời gian đầu thì mình còn thấy em nó đứng, nhưng đứng ở phía góc trường dự bị, chứ ko đứng ở ktx mình, có đi qua thấy thì mình quay qua nhìn pé nó ..... nhưng pé nó hình như cố tình vờ ko thấy mình ..... có đôi khi đáp lại bằng 1 nụ cười, đôikhi là 1 cái cuối đầu ............, sau đợt đó nghỉ hè, tôi vào lại sg, khi đi ra ngoài, tôi vẫn cố tìm cái hình bóng quen thuộc đó, nhưng giờ thì ko thấy em nữa rồi ....... ko biết em như thế nào nhỉ, thôi thì cầu chúc an lành cho emvậy ...... hy vọng là em đã trả được nợ và làm lại cuộc đời mình .......

Thời gian thấm thoát trôi qua, trong tôi ko còn 1 chút ký ức về em nữa ......ko nhớ gì đến 2 đêm ngoài ktx nc với em nữa ......., hơn 3 năm sau, lúc đótrước KTX mở quán trà sữa ........ rãnh là mình hay ra đó ngồi, ngồi ghế cao, ngoài lề đường, ngắm người qua lại, cũng vui lắm ...... rồi tình cờ mình gặp lạiem ..........


Chap 6


Hôm nay thì mình ko ăn cơmKTX, 1 mình chạy tọt qua bên cơm gà quận 8, chổ này nổi lắm chắc mấy bác sg biết, qua cầu là tới àh ..... đi ăn xong, biết làm gì bây giờ, chạy xe cái vèo vô KTX, đẩy xe lên lầu - KTX em có nhà gởi xe, và xe máy thì nên để trên lầu cho zễ zắt + ko bị trầy ..... để ở dưới thì bị chà đạp ghê lắm ..... xong xuôi chạy qua quán trà sữa ngồi, nói thật là ko thích đú trà sữa lắm, nhưng được cái ngồi trước KTX, ngắm người qua lại cũng vui, nên ra đó ngồi thôi ..... vừa ngồi trên ghế và gọi nước .... tự nhiên đâu ở đằng sau tới khẽ chạm vai mình, mình cũng chẳng để ý, ngồi nhìn ngoài đường tiếp, rồi sau đó thì tự dưng con nhỏ nào chạy tới trước mặt mình ..... Anh ! Pé H nè .......

Mình ngồi đó nghĩ, con H nào trời, nhìn lạ zậy ..... nhưng cũng vì phép lịch sự....

M : àh ! chào em ....
CB : hì ! dạo này anh sao rồi, ra trường chưa .....
M : chưa em, năm nay .....
CB : nhìn anh nay khác quá, râu tia tùm lum

Thật chứ lúc đó mới chia tay người yêu, buồn lắm, nên chả chú ý zì tới dung nhan cả .... nên râu ria kệ mợ nó .....

M : ukmh ! dạo này ko cạo em !
CB : sao nhìn anh ngơ ngơ vậy .......
M : nói thật ! A đang cố nhớ em là ai .......
CB : em biết ngay mà, đâu ai để ý đến con pé như em .....
M : ukmh ! a xin lỗi, nhưng a ko nhớ thật .....
CB : em là pé H ...... mấy năm trước anh em mình ngồi ở ktx nói chuyện áh ....

Ngồi lục lại trí nhớ, àh , nhớ rồi ...........

M : trời ! anh quên mất tiu, hơn 3 năm rồi chứ ít àh, em biệt tích mà ko nóivới anh lời nào ......
CB : hehe ! em đi là để làm lại mà ....... em cũng hy vọng 1 ngày sẽ được gặplại em ......
M : em dạo này sao rồi, đi với ai đó ......
CB : tốt anh, em đi với lũ bạn em, hôm nay mới có dịp vào tp mà chơi nè .....
M : chứ em ở đâu .....
CB : em ở tít ngoài sóng thần ......
M : ở ngoài đó làm gì em .....
CB : em đang làm công nhân thôi anh .....
M : ukmh ! vậy là tốt rồi
CB : dạ ! sao nay trông anh già vậy ....
M : thất tình em ơi, vợ bỏ anh rồi .......
CB : anh thế này thiếu gì người theo, lo gì .......
M : ukmh ! ko lo mà buồn thôi em .....
CB : dạ ! em qua ngồi với bạn xí ..... xí nữa anh đi cafe với em nhen .....
M : anh chưa biết nữa, em qua với bạn đi ....
CB : nhớ đó ! anh em mình chưa bao giờ mà ngồi 1 nơi đàng hoàng nói chuyện.....
M : ukmh thôi em đi đi .....

Mình vẫn ngồi đó với đống suy nghĩ mông lung, đang buồn vì chia tay người yêu,chia tay mà đúng ngày 14 / 2 luôn, nên nhớ lắm ......... ngồi nhìn dòng người qua lại, rồi lại thấy buồn, ai cũng có đôi có cặp, sao mình lại lẻ loi thế này..... ngồi được 10p ....

CB : anh ! em nói bạn em về trước rồi, em đi với anh ..... xí em về sau .....
M : ukmh ! vậy giờ em muốn đi đâu ....
CB : đi đâu cũng được anh, chổ nào thoải mái anh em mình ngồi nc ........
M : ukmh ! để a vào zắt xe đã .......
CB : thôi đi xe em này ..... nó đưa chìa khóa và chỉ xe mình zắt ra ....
M : gục đầu cười chào đám bạn nó rồi đi ......

Đi lòng vòng lòng vòng, đang buồn mà ko biết nói gì, ko có tâm trạng nào mà cf,rồi con pé biết ý cũng hỏi .....

CB : anh sao vậy .... có chuyện gì àh !
M : anh đang lấy lại thăng bằng sau khi chia tay người yêu em .....
CB : thôi đi nhậu đi anh ........
M : ờh ! sao a ko nghĩ ra .....

2 đứa chạy ngược lại, do nãy đâm ra hướng quận 1, chạy ngược lại sân thống nhất, tới cái quán lề đường sân thống nhất, quán quen thuộc hay tụ họp "QUÁN CÔ PHƯỢNG ", mình hay gọi vậy,vì nghe mấy đứa bảo cô tên Phượng, cái quán ở cổng chính sân thống nhất ýh ...... tấp vào dựng xe ..... chọn 1 bànngồi .....

M : em ăn gì , uống nước ngọt nhen, anh uống bia ....
CB : cô ơi ! 1 dĩa rau muống xào tỏi, 1 ếch xào lăn, 1 gà chiên mắm ...... 1thùng sài gòn ....
M : ặc ! ko cho anh kêu luôn àh .....
CB : hôm nay để em, em mời anh, nên a ko có quyền kêu !
M : Ukmh ! anh ko uống nổi 1 thùng sg đâu ..... haizzzzz
CB : em uống với anh mà .....
M : thôi ! uống làm gì, uống sao mai em đi làm .....
CB : mai em được nghỉ anh, em làm ca chiều mà ......
M : ukmh ! vậy uống ít thôi ........

2 anh em ngồi ăn uống nói chuyện, nhỏ này uống cũng ghê thật, ko ngờ uống mà khiếp luôn ..... uống mà cứ nghĩ nó đang uống nước .... cả 2 cũng lân lân rồi.... uống mà ko nói gì cả , sau đó thì do có độ " sần " rồi, nên giờđã tới lúc mình nói, ko hiểu sao chứ cứ sần vào thích " nói " lắm...... ( sần của em là 3 chai sg đỏ đó - đô em yếu lắm )

M : công việc ổn chứ em !
CB : được anh ! cũng gởi về nhà được chút ít thôi chứ ko nhiều như trước ...
M : ukmh ! tình yêu sao rồi .....
CB : em có gặp lại người yêu em, nhưng sau khi nghe em kể những gì em đã làmtrong khoảng thời gian qua, anh đã hời hợt hơn, và để ko làm ảnh khó xử, em đã chủ động xa ảnh .... gặp ảnh chỉ vì thời gian qua, em đã đi mà ko nói lời nào với ảnh ..... em muốn là 1 người bạn, nhưng có lẽ ko được rồi anh ........

Gấu mới pm, bảo 8 vì ngồi nhà buồn ......... em 8 xí ạh

Chap 7

M : ukmh ! con trai mà .....
CB : em biết, nên ko muốn làm khó ảnh, lo cho mấy đứa em học xong, chắc em đitu quá ....
M : em tu thì chùa nào chứa chấp em ..... xinh thế này mà, lên đó phật tử kua chết àh ......
CB : anh zỡn quài .... em nghĩ kĩ lắm rồi, khi nào con pé út em nó vào đại học xong thì em đi tu ....
M : ờh ! tu chùa nào nói anh vào tu với ........
CB : cứ zỡn quài .......

Rồi cứ thế 2 anh em ngồi uống và 8, thùng sg còn đâu 7-8 chai, nói chung là mình sắp gục rồi, mà sao con pé này nó tỉnh vậy trời, mình nói :

M : thôi em ngồi đây xí, anh chạy mua gói thuốc ........
CB : mau nha anh .....

Chạy cái ù về ktx, dựng xe trước quán nước mía trước ktx, rồi sau đó chạy nhanhvào tolet nam ktx, ói 1 phát ..... ói hết mật xanh mật đỏ .... rồi rửa mặt xong chạy ra đi tiếp, ko quên mua gói " mèo ", lúc đó thì chơi mèo rồi, ko chơi bát tô nữa ...... kinh tế có khá lên xí ..... chạy tới, lột bao thuốc ra :

M : em hút ko !
CB : ko anh, em bỏ rồi ....
M : ukmh vậy tốt đó, còn anh ko bỏ được !
CB : uống tiếp anh ......
M : ukmh thì uống ( mới ói xong mà, sợ đếu gì nữa )

Thế là ngồi uống tiếp, uống được 2 chai nữa thì tự nhiên lại muốn ói nữa, phải tìm kế thôi ......

M : em ! anh mắc tolet quá .... đợi anh xí ...
CB : ra góc kia đứng kìa anh ....
M : ko ! anh đi ngồi àh .....
CB : đi đi ông .... gớm
M : ờh đi đây !

Về ktx ói phát nữa, lần này thì chắc chắn sạch bụng rồi ..... chạy tới quán tiếp ..... đã hơn 9h rồi .... ngồi đó uống với nó hết thùng, mà thấy nó còntỉnh lắm

M : thôi nghỉ em, anh mệt rồi !
CB : ko ! lâu lắm rồi ko gặp anh , uống nữa !
M : anh no lắm rồi, uống nữa ói tiếc đồ ăn lắm ......
CB : cô ơi, cho con rượu ......

Chủ quán chạy ra, hết hay ko có gì áh, nghe ko rõ ........

CB : cô mua giúp con nhen ....
CQ : uống chi giữ vậy ....
CB : cô mua giúp con nhen cô, nó nói mà cái zọng thực sự là ko từ chối được....
CQ : ờh ! đợi cô xí

Cô chủ quán chạy đi và mua 2 chai rượu, loại chai nhựa áh .... nhãn mác gì thìnói thật chả nhớ nữa, mà nước thì trong lắm ..............

2 ae lại ngồi đó uống, lần này thì thấy nó sắp gục rồi, mình nói thật chứ mìnhnãy giờ mà ko gồng cũng gục rồi ....... rồi đang uống gần hết chai rượu thì nónói mệt quá, rồi gục mặt xuống bàn ...... công nhận lũ con gái, đã uống thì uống zã man, ko biết gì, gục 1 phát là thôi rồi ..... ko biết diễn tả sao luôn,mềm như cộng bún ........ ko đỡ nổi nó lên nữa, mà xe máy sao chở nó đi, thôi liều vậy, tính tiền rồi ngồi đợi nó tỉnh, nó mềm quá rồi ..... nhờ anh bàn nhậubên cạnh đỡ lên xe giúp, nó ngồi sau lưng dựa vào mình .... thật sự là (.) tolắm, cứ áp vào lưng .....kéo 2 tay nó ôm bụng mình , cố gắng đi thật chậm vàgiữ nó .... đi được 1 đoạn nó cứ lắc qua lắc lại ..... thôi chịu rồi, giờ biếtlàm sao, có biết nó ở đâu mà chở về, lục điện thoại nó thì thấy ko lưu số ai,chỉ lưu 1 số : " Ak ", biết Ak là ai mà zám gọi, thôi tính đến phương án cuối, KS thẳng tiến vậy ........ đang đi 3/2 rẻ vội vào sư vạn hạnh, rồi tấpvào 1 cái ks, kéo nó vào ........ khúc này mới gay cấn nè .........

Chap 8

Chở nó vào ks, bảo cái thằngtrông xe zữ hộ em nó, em với thằng trông xe đỡ con pé vào ...., cái thằng coi ks, mợ nó chứ, nó nói con pé xĩn quá rồi, ko cho ở KS ! CLGT , đưa tiền ở chứ có phải ở nhờ đâu mà vậy....... nó vẫn ko chịu là ko chịu, nó bảo lỡ có chuyện gì rồi ai chịu trách nhiệm, em cũng chỉ đi làm thuê thôi, e ko quyết được ...... năn nỉ ỉ ôi nó rồibảo .....

Anh xem , con pé nó gục thế này, bất quá em mới cho nó vào ks, giờ ko cho nóvào, em với nó ở ngoài đường, tội nó, tội em nữa, giờ này mà đổi ks nữa, rồichạy lung tung , anh phải tội cho nó chứ ..... nó suy nghĩ 1 lát rồi nói, ukmh! nhưng tiền phòng lên gấp đôi đó,

M : Bao nhiêu !
Nó : 400k ....
M : Ngoài kia ghi có 140 / qua đêm
Nó : cái bản cũ rồi anh ....
M : thôi sao cũng được, cho em 1 phòng kéo nó vào hộ em,

Con pé nãy giờ ngồi ở salon chờ, mình với thằng giữ xe ra , mỗi đứa 1 tay, xách nó lên ..... đang kéo vô, thì bỏ mở thằng kia nó lại nói,

Nó : anh đợi em xí !
M : chuyện gì nữa !
Nó : nó đi tới chổ con pé rồi hỏi " em có CMND ko "
M : (con pé có vẻ ko nghe ) mình nói thôi CMND gì, mình anh được rồi,
Nó : em xem nó đủ 18 tuổi chưa

CL Gì nữa ,

M : mặt nó vầy mà ko đủ 18 àh
Nó : Nhìn nó còn non quá anh .......
M : nó đang học đại học đó ... hơn 18 rồi ....
Nó : để em hỏi lại ! rồi nó hỏi con pé : em đủ 18 tuổi chưa

hỏi lần 1 ko trả lời, lần 2 ko trả lời, lần 3 thì con pé lắc đầu .....

Nói thật lúc đó chỉ muốn quăng nó ở đó rồi nó làm gì thì làm, mợ nó chứ, cái lúc này cần gật đầu nhứt thì ko gật đầu

Nó : thôi em ko nhận đâu, nó chưa đủ 18 tuổi anh !
M : thôi, anh sắp xếp thế nào đi, bao nhiêu tiền cũng được, cho nó vào zùm em....
Nó : anh cho em xin thêm 200k nữa
M : ukmh !

VKL ! Thằng này biết cách làm tiền vật vã ..... thôi thì chịu vậy ! 600k , má ơi ...... &@*
ﹾﹾﹾ@*!@#(!*) (chỉ muốn đập vào mặt nó ..... em với thằng kia tiếp tục xách vai con pé ....vừa nhất nó lên 1 phát, nó ói vào bàn thờ ông địa luôn ...... thằng kia lắc đầungao ngán, rồi em hỏi có tầng dưới ko, chứ nó nặng quá sao lên tầng cao, nó nóiko có, thế rồi lên 1 cầu thang, lên thêm cầu thang nữa ..... tống nó vào phòngcho nó nằm trên giường .....mình ra đóng cửa lại ..... rồi nói với thằng zữ xe,làm cho ly nước chanh ..... đang nói thì trong này con pé lại ói, mợ nó chứ, óithì ói chổ nào ko ói, nó ói ngay trên giường, cũng hên là chỉ zính ít ít thôi..... rồi em chốt cửa lại, lấy khăn trong nhà tắm lau mặt cho nó, đang lau thì nó phun thêm đợt nữa, lần này thì dính hết cả vào người nó + em ...., thôi xong cmnr, biết làm sao đây, để nó thếnày thì đồ đạc đâu mai nó về ..... còn mua đồ cho nó, đã hơn 10 giờ rồi, chạyđi mua đồ sao về kịp KTX, nên quyết định, lột đồ em nó ra và đem xuống nhờ ksgiặt giùm, hên vãi là ks cũng chịu giặt, lột đồ nó mà có men trong người, nóithật ..... khó kìm lòng lắm các bác, lột đồ xong, kéo nó vào phòng tắm, xối nước cho nó, xong rồi lau khô người ..... đem đồ xuống dưới nhờ giặt ..... ok xong xuôi, định quay lên, thì nghĩ lại thế nào, xin thằng coi ks tờ giấy + cây viết, ghi số điện thoại mình vào, và với dòng chữ " quần áo em anh nhờ ngườigiặt, mai em call số này để lấy đồ ..... em ghi số ks vào " ..... sau đóthì em về ktx ngủ , đợt đó say quá mệt nữa, về ngủ như chết, 4 giờ dậy thì thấytin nhắn .....

CB : tối qua anh có làm gì em ko đó !
M : ờh ! làm gì là làm gì, ói tùm lum hết !
CB : em về rồi ... số này của anh hả !
M : chẳng lẽ số bạn anh !
CB : thôi có gì gặp anh sau nhen ....... mà tối qua anh ngủ ở đâu !
M : ờh ! KTX ......

Sau đợt đó thì vẫn hay nhắn tin và hỏi thăm nhau, có đi cafe vài lần với em nó nữa, sau đó thì vì em nó ở xa quá, nên cũng ít có điều kiện gặp nhau, giờ thì em nó vẫn đang làm ở sóng thần ........ vẫn chưa có người yêu ........ và vẫn quyết tâm đi tu lắm ........

Hết rồi đó các thím ..... bác nào nói em gió bão gì đó thì em xin nhận, và emnhắc lại : EM KO PHẢI LÀ NGƯỜI ĐỤNG CON GÁI LÀ ĐẬP PHANG ......mỗi người có mộtcách sống, e thì chỉ với quan điểm, hãy đặt mình vào vị trí người khác và hiểuđược cảm giác của họ như thế nào nếu mình làm việc này ........ nghĩ đến cáihậu quả nữa ..... những suy nghĩ đó thường làm em chùn bước trước sự cám dỗ củacuộc sống ........